Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

KHÁT VỌNG TỰ DO


Mình tin rằng trong tâm khảm mỗi người trong chúng ta đều có một ước mơ nào đó nhưng lại không dễ có cơ hội để bộc bạch những điều thầm kín của mình. Ước mơ đó không hình thành một chốc một lát mà có một quá trình dài lâu, từ khi còn tấm bé.

Bố mình đi nước ngoài từ khi mình chưa ra đời, bên ông bà ngoại cũng có tài sản, cho nên từ khi lọt lòng, mình đã có một cuộc sống vật chật đầy đủ hơn so với những đứa trẻ cùng lứa. Vào thời bọn trẻ còn ăn cơm độn nhá với cà muối thì mình đã uống sữa ngoại. Bạn học cùng lớp mình vẫn đi dép lê không tất vào mùa đông thì mình đi giầy. Mặc dù vậy, mình không thích ăn mặc khác người mà chỉ mong được giống mọi người. Vào những năm 70-71, khi em gái mình ra đời thì nhà mình đã có người giúp việc.

Có người làm trong nhà nhưng mình được giáo dục tính độc lập cao độ. Từ khi 4-5 tuổi, đã tự rót nước uống. Vì hậu đậu và vụng về, đánh vỡ rất nhiều cốc nên được thửa riêng cốc nhựa. Tự đi học từ năm học lớp 1, quãng đường từ phố Châu Long đến trường Chu Văn An dài 1300m, độ dài mà người lớn đi cũng phải mỏi chân. Năm 13 tuổi, vào thời xe đạp vẫn phải đăng ký giấy phép, đã được bố mẹ một cái xe đạp với biển số trùng với ngày sinh. Năm 17 tuổi, đi buôn kiếm được tiền, mình mở sổ tiết kệm để cất giữ. Số tiền tiết kiệm được gần đủ mua được cả cái xe đạp, một cơ nghiệp thời đó. Khi chính thức đi làm từ năm 21 tuổi, dù vẫn được mẹ nấu cơm, nhưng đã tự trả tiền ăn.

Dường như có một sự khác biệt rõ ràng giữa những người sống bằng khả năng của mình với những người sống bằng xin xỏ, nhờ vả. Người quen bú mớm thường tham lam, tìm mọi cách cướp phá, thực chất là nô lệ cho đồng tiền và những thứ vật chất tầm thường. Họ không thể cảm nhận được những giá trị khác đáng yêu, đáng quý của cuộc sống. Chỉ khi tự làm chủ được về tài chính thì mới có thể sống chậm, ngẩng cao đầu ngó nghiêng, hướng tới một điều hết sức cao cả, đó là sự tự do.

Khó giải thích về hai chữ “Tự do” lắm. Trai, gái nằm trên hay nằm dưới sẽ mang lại nhiều khoái cảm hơn, không thể là chủ đề bàn tán của những đứa trẻ con, bạn chỉ có thể hiểu được nó khi bạn đã là người lớn. Nếu bạn chưa từng được sống trên một đất nước tự do như nước Úc thì cảm nhận về các giá trị dân chủ, nhân quyền không thể đầy đủ. Nói vậy không hẳn bạn bắt buộc phải sống ở Úc hay các nước tiên tiến, dù sao để có được tự do về tư tưởng cần thời gian và những đột phá về tư duy. Không làm full time cũng là cách mình cảm thấy không bị lệ thuộc vào một công ty hay tổ chức nào cả. Mình không còn viết cho bất kỳ tờ báo nào, bởi để lấy mấy đồng nhuận bút và để được đăng bài, ít nhiều phải uốn éo ngòi bút theo ý của người duyệt bài. Đến tận bây giờ, khi đã có tuổi, mình mới cảm nhận được tự do là điều quý giá nhất, không gì so sánh được.

Tuy vậy, tự do không có nghĩa là không có ràng buộc. Bạn không thể phủ nhận sự giáo dục của cha mẹ và cũng không thể thoái thác trách nhiệm với con cái. Trong xã hội phương Tây, có thể coi cả ba môi trường giáo dục là xã hội, trường học và gia đình đều quan trọng, nhưng đối với văn hóa phương Đông, sự dậy dỗ của gia đình là chủ yếu. Tinh cha huyết mẹ sinh thành, được nuôi ăn, mặc là chuyện đương nhiên, cái mà những người con nên cám ơn cha mẹ là những rèn dũa cho các tính cách quý báu để vào đời. Đối với mình, điều luôn luôn ghi nhớ là suy nghĩ độc lập, tính kiên trì và sự tự tin.

Một số bạn bè từng thắc mắc rằng, mình chức bé mà sao dám giao du với một số người chức to ? Chẳng biết nói sao. Khi nghĩ lại thì thấy chuyện đó cũng giống như một đứa lên bốn phải tự rót nước uống, một việc làm quá sức vào lúc đấy. Dù có đổ vỡ, nhưng nó không cảm thấy sợ phải tự phục vụ khi khát và tự làm những điều muốn làm.

Thành công không phải con đường duy nhất hoặc quan trọng nhất để mang lại hạnh phúc, bởi càng tham vọng càng dễ chuốc lấy khổ đau và những trói buộc. Tư do mới là cái mang lại hạnh phúc.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

Trăng muộn

Trăng muộn (chụp rạng sáng từ ban công)

EM LÀM THƠ


Sissy đang học lớp 6 nhưng bắt đầu làm thơ từ lớp 3. Hồi đó mình dụ, con làm thơ không có tiền đâu, viết truyện mới bán được. Vì thế Si chuyển sang viết truyện. Được một thời gian, có lẽ cảm thấy không dễ nhằn, em quay lại làm thơ.

Mấy bài bên dưới được viết khá nhanh, chắc do đã có ý tưởng sẵn. Tuy vậy thấy Si check trên google rất lâu để xem hướng dẫn cách viết một bài thơ.

Các cô bác chấm điểm cho cháu nhé.

Abyss - Poem by Sissy Dang

I’m in an abyss,
I can never escape,
it cackles upon me when I try to leave,
I have nowhere to go,
nowhere to leave,
imprisoned in this deep dark room,
a chain attached to my right leg,
with a rusty metal ball on the end,

I can’t feel a thing,
I don’t want to,
I’m hopeless,
my body weakening as the days pass,
my mental state gets worse,
I’m shrouded in thick mist of the abyss’s thoughts,
in what seems to be the truth,
my mind believes it,

Thoughts of self-doubt,
thoughts of anxiety,
thoughts of self-judgement,
thoughts that will follow me around for the rest of my life
the rusty metal chain ball is my school life,
holding me back,
preventing me from getting anywhere,
I’m trapped in an abyss,
an abyss of anxiety

The Dark Web-Poem by Sissy Dang

There are people with a curious mind,
They wander around and seek to see what they can find,
One by one, they find a mysterious link,
Something of which they might never think,
What they click on holds deep dark secrets,
They would’ve never thought that,
It brings them into the internet’s deepness,

The internet’s evil twin,
Those who have been,
Become engrossed,
They are the ones that are sadistic as most,
Entwined in this web,
Are people who pay for anything
Even people who are dead,

There are snuff films and organs for sale,
The thought of it makes your skin go pale,
These curious people get into a habit,
They are getting so addicted it’s like a magnet
There are drugs and red rooms,
In these red rooms you might ask are people,
Oblivious of their impending doom

That’s when,
Their innocence comes to an end,
The Dark Web has them in its grasp,
Now they are not only supporters of the Dark Web,
They are now part of it.

Entry – Poem by Sissy Dang

He thrusts his brown sword forward,
with a leash in the other hand,
towards to the monster they encountered,
baring it’s sharp teeth,
growling and barking,
the boy lends his leash to his faithful sidekick,
who finally got hold of the mighty beast and put the leash on him,
now the hardest part,
taking the monstrous beast for a walk,

A walk,
that allows them to explore the world of imagination,
Patrick and his side kick Tim,
march along the sidewalk tugging the animal with them,
shrouded in this world of imagination,
they don’t seem to realise reality,
to know the dangers of life,
that all that glitters isn’t gold,
to know that life isn’t all fun and games,

Life has dangers,
and in reality,
it’s impossible,
for society to be fair and equal,
if only kids knew,
if only

VUA VÀ THÁI TỬ


Trong đội hình đội tuyển Úc dự World cup kỳ này, già nhất là Tim Cahill, 38 tuổi và chàng 19 tuổi Daniel Arzani là nhỏ nhất. 19 tuổi cũng là khoảng cách tuổi của Vua Hamad với con trai cả, Thái tử Salman của Vương quốc Bahrain. 

Cahill là cầu thủ duy nhất trong lịch sử bóng đá Úc dự 4 kỳ World cup, hơn nữa anh còn giữ kỷ lục về số trận khoác áo Socceroos cũng như số bàn thắng ghi được. Với thành tích như vậy có thể coi Cahill là vua bóng đá Úc.

Arzani di cư từ Iran sang Úc khi mới 7 tuổi. Không chỉ tài đá bóng mà em còn học giỏi, là cựu học sinh trường tuyển Sydney boys danh tiếng. Nếu mơ ước trở thành bác sĩ của em trở thành hiện thực thì nước Úc sẽ có một cầu thủ kiêm bác sĩ như Socrates của Brazil trước đây.

Tối nay, Socceroos ra quân sẽ đụng đội tuyển Pháp. Đội tuyển Pháp cũng có nhiều vua và hoàng tử như Pogba, Griezmann, Mbappe... Muốn biết các vua và các hoàng tử đấu với nhau ra sao, mời quý vị chờ đến 8pm, giờ Sydney sẽ rõ. 

World Cup: BÓNG ĐÁ LÀ LỄ HỘI


Nếu “tụ tập đông người”, bạn luôn đối diện với nguy cơ bị công an giải tán vì như thế là chia rẽ quan hệ ta với “nước láng giềng chung biên giới Quảng Ninh”. Nhưng nếu bạn tụ tập dù có đông hơn nữa để cổ vũ bóng đá thì “chẳng sao cả”. Điều đó cho thấy vị trí vai trò đặc biệt của bộ môn bóng tròn.

Đôi khi lẩn thẩn mình nghĩ thầm, tại sao phải có bóng đá, hoặc bóng đá để làm gì ? Tự hỏi rồi lại tự trả lời. Bóng đá là một trò chơi có sức cuốn hút cao, khiến hàng tỉ người túc trực bên chiếc máy Tivi, doanh số mỗi mùa World Cup lên đến hàng chục tỉ USD.

Chưa hết, bóng đá có thể ví như một thứ thuốc phiện, hay một tôn giáo. Thuốc phiện là thứ gây mê hoặc, dính vào nó sẽ dễ quên những chuyện khác. Tôn giáo cũng vậy, nếu so với “khoa học hiện đại” thì vô số những luận điểm trong giáo lý dường như đã sai, nhưng tôn giáo vẫn tồn tại và chưa hề tỏ dấu hiệu suy yếu. Tôn giáo, dù là Thiên chúa, Phật hay Hồi thì vẫn cần cần cho cuộc sống vì chúng mang lại niềm tin và gắn kết con người với nhau.

Thường nói “người với người sống để yêu nhau”, không nên chiến tranh giết hại, hủy diệt lẫn nhau. Vấn đề là làm thế nào để có được những điều này ? Những người lương thiện chỉ mong có một cuộc sống bình yên, ít bị cướp bóc, quấy rầy bởi các thể loại cướp đêm và cướp ngày. Điều gì có thể mang lại cho họ sự liên kết để tạo nên sức mạnh và niềm tin yêu?

Ồ, hỏi đã là trả lời. Có quá lời không khi nói rằng, bóng đá đã làm con người quên đi một “thói quen cũ” là gây chiến tranh. Kể từ sau WW II kết thúc vào năm 1945, về cơ bản, thế giới không còn chiến tranh lớn (ngoại trừ chiến tranh Việt Nam).

Không thể tìm được lý do gì khác để hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn người thường xuyên tụ tập với nhau hàng tuần, hoặc mỗi tuần hai lần quanh năm tại các sân vận động như bóng đá. Mỗi lần tụ tập như vậy là một ngày hội, một niềm vui không bờ bến.

Hồi trước ở Vietnam có môn “Ủ su”, mình chưa bao giờ xem nhưng thấy đài báo khoe huy chương vàng ỏm tỏi. Đương nhiên, để lấy được huy chương thì phải mất tiền, nhưng để làm gì khi mà quần chúng không quan tâm, không thèm xem.

Thực sự, bóng đá không chỉ để cho vui. Một xã hội muốn phát triển và tiến bộ thì phải có sự đồng thuận (harmony) và khoan dung (tolerance). Ổn định không phải là Gaddafi ở ngôi liên tục trên 40 năm hay một phe đảng Bonsevic cầm quyền trên 70 năm mà ở chỗ lòng dân có yên hay không. Nếu dân còn bất mãn, còn chửi rủa và phá phách thì đừng hy vọng thịnh vượng, thành công và hạnh phúc.

Tại World Cup 1978, nguời ta chú ý đến điều khác thường khi Toredo, cầu thủ da đen duy nhất trong đội tuyển Pháp, chơi ở vị trí trung vệ. Ngày nay, trong các đội bóng mạnh của châu Âu như Pháp, Đức, Anh, Bỉ...đều có quá nửa là các cầu thủ da màu. Những cầu thủ có nguồn gốc chủng tộc khác nhau xúm xít bên trái bóng tròn là hình ảnh đẹp về một thế giới đại đồng.

Chỉ còn vài giờ nữa, ngày hội Worrld Cup sẽ bắt đầu. Hãy để Bóng đá góp phần tạo ra một xã hội, một hành tinh có nhiều yêu thương và gắn kết hơn.

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

Fall in love


TRINH TIẾT


Mình có hai cháu gái, cháu lớn bước vào tuổi 13 là tuổi được coi bắt đầu bom nổ chậm. Ở Việt nam, các bậc phụ huynh sẽ nói với con gái: trinh tiết rất quan trọng, con phải giữ gìn. Bọn con trai rất nhiều mánh khóe, phải cẩn thận.
Dù có đề phòng đến mấy thì điều lỡ làng vẫn xẩy ra. Nếu không gặp người tử tế, con gái nhà bạn phải chấp nhận làm đồ chơi tình dục cho đến khi kẻ sở khanh no xôi chán chè. Cháu sẽ thất vọng, day dứt, đau khổ và lo lắng cho tương lai.
Nếu biết chuyện, với tư cách là cha mẹ, bạn có dám cảm thông chia sẻ và không đánh mắng con?
Chúng không đáng trách, chỉ đáng thương thôi.
Trong bất kỳ trường hợp nào, con gái bạn không có lỗi. Con gái mới lớn nào cũng ngây thơ, cả tin, lại bị thôi thúc bởi ham muốn tình dục, và đó là chuyện của...Trời sinh ra thế. Ngoại lệ ở đây là có những đứa rao bán trinh, thực chất là bán dâm.
Nếu bảo người mất trinh là "vẩn đục" thì thật nực cười. Ai từng đụng chạm xác thịt, hôn hít với đàn ông hoặc mơ tưởng như vậy đều không thể coi là trong trắng. Theo định nghĩa tình dục qua vụ Bill Clinton và Monica, oral hay intercourse cũng có giá trị như nhau.
Rất may các cháu nhà mình sống ở xứ tự do, văn minh. Mình có thể dõng dạc nói: con không cần giữ virgin. Nếu "mất", không cha mẹ nào cũng như bất kỳ ai có quyền trách con. Chồng con mà thắc mắc về chuyện này thì nó là đứa hẹp hòi, hủ lậu và không xứng đáng.
Tuy nhiên, cần tránh thai ngoài ý muốn và bệnh da liễu. Hai cái này mới thực sự nguy hiểm hơn các màng vô tri vô giác kia.