Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

LUẬN ANH HÙNG (Phần 1)



Một hôm trời mưa, Tào Tháo và Lưu Bị lôi nhau ra chém gió. Tháo hỏi Bị thời thế hiện nay, ai là anh hùng. Bị đáp:

-         -  Đó là Viện Thiệu, dòng dõi ba đời Tam công, quân tướng trùng trùng điệp điệp, trấn giữ cả vùng Trung nguyên rộng lớn (trung nguyên là vùng lãnh thổ trù phú nằm giữa hai con sông lớn nhất là Hoàng Hà và Trường Giang).
-         -  Thiệu đông chứ không mạnh, không phải anh hùng. Tháo đáp
-        - Vậy thì Lã Bố, đệ nhất dũng tướng
-         -  Bố có khỏe không có khôn
-         -  Vậy thì Lưu Biểu, Công Tôn Toản, Viện Thuật…?
-        -    Ta coi bọn đó như chó lợn, bắt lúc nào chẳng được !
-        - Toàn những bậc hảo hán đương thời mà ông vẫn bảo không phải thì tôi chịu rồi !

Lúc đó Tháo mới lấy đôi đũa chỏ vào người mình rồi chỉ sang Lưu Bị và nói: anh hùng thời nay chỉ có tôi và ông mà thôi. Lưu Bị kinh hãi, đánh rơi đôi đũa. Đúng lúc đó, có một tiếng sấm lớn. Tào Tháo hỏi: Huyền Đức làm sao thế. Bị nói: tiếng sấm ghê quá, giật cả mình! Tào Tháo đâm ra nghi ngờ, anh hùng hào kiệt gì mà tiếng sấm cũng sợ ?

Đây là một câu chuyên kinh điển trong Tam quốc. Lưu Bị ôm mộng to chí lớn nhưng không môt tấc đất cắm dùi nên còn phải ẩn mình và nương nhờ cửa Tào Tháo; còn Tôn Quyền, vốn chỉ bằng tuổi con của Tào và Lưu chưa xuất hiện trong truyện. Sau này, tất cả các nhân vật yêng hùng vang bóng một thời đều bị đập tan, chỉ còn lại Tào Tháo Lưu Bị và Tôn Quyền và đó chính là cục diện Tam quốc.

Không ngẫu nhiên, Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền đều có những phẩm chất mà người khác không có được, đó là “trọng nghĩa khinh tài” và tầm nhìn xa.

Khi bắt được Lã Bố và các bộ tướng, Tháo cho giải vào tra hỏi. Lã Bố giở giọng xin xỏ: xưa nay ông sợ tôi nhất, nay tôi đã chịu ông, ông làm chủ tướng, tôi phó tướng, lo gì không lấy được thiên hạ ! Thật ra, Tháo không sợ Bố, nhưng còn tiếc tài của Bố. Trong khi đó, Trương Liêu cũng là người Tào Tháo có quen biết cũ, Tháo hỏi: bây giờ ông định thế nào? Liêu bực bội: thua thì chết, có gì phải hỏi. Tào Tháo tiến lại gần, tự tay cởi trói và nói: tôi biết ông là người nghĩa khí nên tôi tha chết, ông về với vợ con đi. Trương Liêu cảm động không về mà tình nguyện gia nhập quân ngũ. Với năng lực có hạn, nhưng Trương Liêu là một vị tướng tận tụy nên đã lập không ít chiến công. Còn với Lã Bố, sau chút đắn đo, Tào Tháo ra lệnh chém đầu. Rõ ràng Tào đã đặt nghĩa trên tài.

Tào Tháo cũng tỏ ra có cái nhìn sắc sảo, đánh giá rất đúng nên chỉ có 70000 quân mà dám đánh và đánh thắng Viên Thiệu có 700000 quân.

Với Lưu Bị cũng vậy, ông coi trọng tính mạng của các tướng hơn cả con đẻ của mình, bởi vậy đã vô cùng giận dữ khi biết Triệu Tử Long xông pha trận mạc để cứu A Đẩu. Khi đưa quân đánh Đông Ngô báo thù cho Quan Công, Lưu thừa biết đó là việc làm chỉ có hại, không có lợi, nhưng vì coi trọng lời thề Vườn đào, Lưu không thể làm khác được. 

Một tình huống hài hước hiếm hoi trong Tam quốc, khi Tào Tháo hành quân đến một vùng đất lạ, dân chúng đổ ra đường. Thấy vậy, Tào Tháo kêu lên: chúng bây muốn xem mặt Tào Công phải không ? Ta cũng mồm ngang mũi dọc như mọi người, chỉ có điều lắm mưu mẹo mà thôi.

Tam quốc cũng rất ít những câu chuyện lãng mạn, có chăng là chuyện tình giữa Lưu Bị và em gái Tôn Quyền, một cuộc hôn nhân mang màu sắc chính trị. Đên tân hôn, Lưu Bị nói với Tôn phu nhân: Ta già rồi, nàng còn phơi phới tuổi xuân, nàng có thấy thiệt thòi không ? Tôn phu nhân đáp: Chúa công là bậc đại anh hùng, thiếp thật có phúc mới được hầu hạ Chúa công. Những lời nói hết sức hợp cảnh, hợp tình, và cũng rất lọt lỗ tai.

Màn kịch mà Tôn Quyền và Chu Du dựng ra nhằm đánh lừa Lưu Bị sang sông, rồi bắt lấy để ép dâng nộp Kinh Châu. Nhưng Tôn phu nhân đã dũng cảm tuốt gươm bảo vệ chồng nên mưu đồ bị đổ bể, và đôi uyên ương già trẻ đã bình an trở về.

Mặc dù vậy, trong số các nhân vật của Tam quốc, chỉ có Quan Công là người được coi là hiển Thánh lưu danh sử sách, tiếng thơm để đời. Thực ra Quan Vũ không phải dũng tướng số 1 (danh hiệu này thuộc về Lã Bố), ông lập nhiều công những cũng có tội lớn là để mất Kinh Châu. Kinh Châu là mảnh đất nhỏ những màu mỡ, mất Kinh Châu, nhà Thục chỉ còn Tây Xuyên (nay là tỉnh Tứ Xuyên, quê hương Đặng Tiểu Bình) đất rộng nhưng người thưa và nghèo nàn, lấy đâu ra nhân lực, tài lực, bởi thế nhà Thục rơi vào thế yếu, thế thua. 

Lý do Quan Công hiển thánh vì ông là một biểu tượng của sự trung thành. Lần đầu sa vào tay Tào Tháo, được dụ dỗ mua chuộc cách mấy ông vẫn không thay đổi. Khi bị Tôn Quyền dùng mưu kế bắt được, Tôn Quyền ra giá: nếu đầu hàng sẽ giữ được mạng sống, nhưng Quan Vũ đã mắng vào mặt đối phương không thương tiếc. Tôn Quyền cũng cũng không phải tay vừa khi đã dám ra lệnh chém đầu Quan Vũ, làm nhà Thục mất đi một trụ cột có đủ trí dũng song toàn.

Từ khi Lưu Bị có Khổng Minh, Tào Tháo biết không thể đánh được Tây Thục nên đã dồn sức thôn tính Đông Ngô. Tôn Quyền là người đã làm cho Tào Tháo phải nản chí nhiều lần. Trong một trận đánh, Tôn Quyền oai phong cưỡi ngựa lên đỉnh núi và thách Tào Tháo lên giao phong. Tào nhìn theo, than rằng: ước gì ta có một đứa con như Tôn Trọng Mưu. Sau trận đó quân Ngụy không còn nhòm nhó xuống phía Nam nữa. Về phía Tôn Quyền, uy dũng có thừa, quân đông tướng mạnh nhưng biết người biết ta, không bao giờ tính đến việc bắc tiến cả.

Sự lo lắng của Tào Tháo là có cơ sở, con cháu Tào Tháo ươn hèn, không giữ được cơ nghiệp, để nó rơi vào tay họ Tư Mã. Tư Mã Viêm sau này trở thành người thống nhất Tam quốc. Câu chuyện về bên thắng cuộc và bên thua cũng là một câu chuyện mà người đời sau đáng học hỏi.

Dù đã lấy được nhà Thục nhưng để chiếm Đông Ngô cũng không đơn giản, vì nước Ngô có ngăn cách thiên nhiên là dòng Trường Giang hùng vĩ và hiểm trở. Vì thế Tư Mã Viêm phải cho chuẩn bị chu đáo trong nhiều năm.

Ngô chủ là Tôn Hạo cầm cự một thời gian, thấy đuối thế đành xin hàng. Tư Mã Viêm lệnh đưa Tôn Hạo về triều yết kiến. Khi Tôn Hạo bước vào thì Viêm chỉ một cái ghế và mời ngồi. Thời xưa, mỗi khi thiết triều chi có một mình Vua được ngồi, nhưng người khác đều phải đứng hoặc quỳ (bên phương Tây cũng vậy, chủ tọa là người được ngồi duy nhất gọi là chair-man). Được ngồi, đó là một đặc ân dành cho khách quý. Tư Mã Viêm nói: Trẫm kê ghế này, đợi người đã lâu. Tôm Hạo khẳng khái đáp: tôi ở Phương Nam cũng chuẩn bị sẵn một cái ghế chờ Bệ hạ. Tư Mã Viêm cười ầm cả lên, rồi lệnh ban áo mũ vật phẩm cho Tôn Hạo.

Lương Văn Quang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn nhận xét