Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

NHỚ HẢI PHÒNG




Hải Phòng được mệnh danh là thành phố Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ, thành phố "bốn cống, năm cầu", thành phố "xé rào" của thời kỳ Đoàn Duy Thành...Nơi đó có nhiều đồ biển, món ăn yêu thích của mình; nơi mình được cảm thấy thoải mái tự do, được làm theo ý thích? 

Trong Tết, một bạn người Hải Phòng cho mình một ít cá thu khô theo kiểu địa phương ngon quá, mới sực nhớ rằng lâu lắm rồi chưa đến với Hải Phòng. Mình may mắn từng vài lần đi xuyên Việt, đến rất nhiều tỉnh thành, từ Móng Cái đến Hà Tiên, nhưng Hải Phòng là nơi từng qua lại nhiều nhất. Mình đến Hải Phòng lần đầu với bố khi mới 4 tuổi, đặc biệt nhất là từng ở Hải Phòng trong 6 tháng vào năm 1990. Sáu tháng, cảm nhận rất khác với 1 tuần hay 1 ngày vì ít nhiều bạn đã "ở" đó, đã trải vui buồn và những điều không thể nào quên. 

Cách mà mình "gắn bó" với Hải Phòng không đồng đều: trước khi đi học, các năm học cấp 1, cấp 2, cấp 3 và Đại học, giai đoạn nào cũng ít nhất 1 lần đi Hải Phòng. Từ năm 1994 đến nay, mình chỉ đến Hải Phòng 1 lần, vào khoảng năm 2006. Lúc mà mình dường như đã trở thành "người Hải Phòng" liên tục ở và đến đi là thời gian đi làm ở Việt Nam. 

Năm 21 tuổi, tốt nghiệp Đại học, mình làm bên ngành ngoại thương. Hàng hóa xuất nhập khẩu phải đi qua cửa khẩu Hải Phòng, vì thế hay đi công tác ở thành phố Cảng. Nhân sự chi nhánh Hải Phòng thiếu nên head office từ Hà Nội phải tăng cường người theo "nhiệm kỳ" mỗi 3 tháng, mình xung phong đi luôn 2 nhiệm.

Ban đầu mình và mấy đồng nghiệp Hà Nội ăn ngủ tại nhà kho 28 Lý Tự Trọng, bên kia đường là Bộ Tư lệnh Hải quân. Đi bộ một ít là ra đến "Ngã sáu" và "Ngã năm Cát Bi" nơi tụ hội của một loạt tuyến đường lớn: Điện Biên Phủ, Đà Nẵng, Trần Khánh Dư, Lê Lợi...xa hơn một chút là Nhà ga, chợ Lương Văn Can và sân vận động Lạch Tray. Chiều chiều, mình hay đá bóng ở vỉa hè cho tiện, sân cỏ có nhưng quá đông, mà toàn bọn đầu gấu, gặp người lạ chúng nó đá rất rắn. Tuyến đường mình đi không biết bao nhiêu lần là lối đi ra cảng Chùa Vẽ. Học lái ô tô mà không biết để làm gì, may quá, ra cảng được lái thử cả xe tải.

Đang tuổi háu ăn, món ăn Hải Phòng rất khác lạ với những người mới đến như mình. Món phở làm bằng bánh đa khô, lúc đầu ăn không quen. Buổi sáng, món quen thuộc là ăn quẩy nóng và uống sữa đậu nành. Nước chè đá vắt quất vào rất thú vị. Ngon nhất là món bún cá, vì đây là cá biển rán không tanh mà thơm, ngọt đậm. Buồn cười là cà phê chỉ bán đến 2 giờ chiều (muộn hơn sẽ làm mất ngủ).

Cuối tuần chỉ được nghỉ chủ nhật, mấy anh em Hà Nội vẫn về nhà, chỉ có mình hay ở lại. Hải Phòng bé xíu, đi bộ một lúc là hết. Mình đi bộ từ Lý Tự Trọng ra Chợ Sắt, mọi người bảo sao không lấy xe đạp mà đi ? Chắc ai cũng nghĩ mình "hâm". Không phải đâu, chuyện gì cũng có lý do của nó, đi bộ "ngắm" gái dễ hơn. Người Hà Nội, mỗi khi đi biển Đồ Sơn đều đen thui, vậy mà gái vùng biển lại trắng nõn nà. Mà sao gái Hải Phòng đẹp và đông quá đi. Bởi vì trai Hài Phòng không trốn bộ đội như ở Hà Nội nên đi nhiều, ở lại toàn các em gái. Học hết phổ thông, ít người học tiếp Đại học, đa số chỉ ở nhà. Bố mẹ cho làm bộ bàn ghế rồi ra trước cửa nhà bán nước chè. Gọi là bán nước chè, thật ra các loại hàng hóa khá phong phú, những đồ nơi khác không có thì Hải Phòng lại có, như thuốc lá ngoại, Co-ca và nước ngọt ngoại, đồ gia dụng ngoại...lúc đó hàng Tàu bắt đầu tràn vào thì Hải Phòng cũng là cửa ngõ mà mặt hàng thống lĩnh là bia Vạn Lực. Phải nói người Hải Phóng rất năng động và nắm bắt cái mới rất nhanh, một số chị em bắt đầu rủ nhau đi buôn trên biên giới Móng Cái, Lạng Sơn...

So với Hà Nội, cái gì Hải Phòng cũng "hơn", nhiều vũ trường hơn, nhiều mát-xa hơn, hàng nhập khẩu nhiều hơn...Hồi đó gái Hà Nội ít trang điểm hoặc có thì cũng chỉ dám đánh lớt phớt, các em Hải Phòng môi son má hồng khá đậm. Một lần mình đi nhảy buổi tối, địa điểm làm ở sân của một trường học, ánh sáng không đủ, nhìn chị em càng xinh. Mình kết một bạn, cả buổi chỉ nhảy với cô ấy thôi. Cô cho địa chỉ để hôm sau đến chơi, vậy mà khi đến thì không có ai tên như thế cả. Nhiều năm sau mình mới tình cờ phát hiện ra là đã nhầm đường, Cát Cụt và Cát Dài là hai phố liền kề vuông góc với nhau, tên cũng giống nhau nên dễ nhầm.

Trong chiến tranh, Hải Phòng còn bị ném bom nhiều hơn cả Hà Nội, hồi mình ở đó vẫn còn một số ngôi nhà có di tích trúng bom mà chưa bị dỡ đi và xây lại. Mình thắc mắc, Hải Phòng có khá nhiều ngôi nhà hoang bỏ không nữa. Sau này ra hải ngoại, mới biết đó là nhà của những người vượt biên. Họ thường bỏ đi vào ban đêm, sau mỗi đêm lại có thêm môt loạt ngôi nhà trống vào thời ký cao điểm đi Hongkong. Nếu biết trước, hốt hết mớ nhà đất rẻ như bèo thì bây giờ đã tỉ phú rồi.

Về sau, cơ quan chuyển chỗ ở cho mấy anh em ra Đoạn Xá. Chỗ đó rộng rãi, thoáng đãng, nhưng khá hẻo lánh vào lúc đó. Bù lại, bọn mình được trang bị xe máy, tha hồ chở em út đi chơi. Chỉ tiếc có anh bạn cùng cạ lại về Hà Nội mất nên cũng buồn. Vào dịp năm hết Tết đến, hàng hóa từ bên ngoài tràn về nhiều vô kể. Một hôm, bắt gặp một nơi bán lịch treo tường, toàn bộ là ảnh khỏa thân "chăm phần chăm" in front. Túm lấy đống lịch, mình thẫn thờ hết cả người, vậy mà nhìn xung quanh, sao mọi người có vẻ thờ ơ?

Kể vậy thôi, không thành ra lan man quá...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn nhận xét