Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025
Một góc nhìn khác về chiến tranh xâm lược P2
Kỳ 2. Nhân duyên với người Pháp
Người Phương Tây đến Việt Nam truyền giáo còn trước cả thuyền buôn, được ghi nhận đầu tiên vào năm 1533, với danh tính Giáo sĩ người Bồ Đào Nha Igesico, vào lúc nội chiến Bắc triều nhà Mạc với Nam triều Lê Trung hưng.
Sau khi chúa Nguyễn Hoàng vào Nam lập nghiệp từ năm 1558, do cần vũ khí và kỹ thuật đóng tàu phương tây để đối phó với Chúa Trịnh, các Chúa Nguyễn khá dễ dãi với các tầu buôn từ Châu Âu. Hội An là thương cảng được chính thức thành lập năm 1614, trở thành nơi tụ hội sầm uất nhất Đông Nam Á. Tiếp sau, thương cảng Phố Hiến (thuộc Hưng Yên) cũng chính thức được thành lập ở đàng ngoài vào năm 1672.
Cho đến thời vua Gia Long, Việt Nam vẫn giữ truyền thống là quốc gia khá cởi mở và thân thiện với người Tây, cho phép tự do truyền đạo và buôn bán, trong khi Trung Quốc và Triều tiên khá khép kín.
Minh Mạng nối ngôi Gia Long từ năm 1820, nhưng đến năm 1833 mới ra lệnh bế quan tỏa cảng, đặc biệt là cấm đạo gay gắt. Sau 300 năm chẵn truyền bá đạo Thiên chúa, số lượng giáo dân không nhỏ đã bị đàn áp dã man.
Năm 1833 là năm xẩy ra vụ án “thông dâm với mẹ ruột” rất vô lý (?!), hậu quả là hoàng tôn Đán, cháu đích tôn của Gia Long bị tước bỏ danh hiệu hoàng gia, phế làm thứ dân. Tả quân Lê Văn Duyệt, một khai quốc công thần, người từng công khai thuyết phục vua Gia Long truyền ngôi cho Đán qua đời ở tuổi 69. Lê Văn Duyệt không có con đẻ nên nhận Lê Văn Khôi làm con nuôi. Khôi đã đi xa hơn cha mình khi dấy binh chống lại triều đình với mục đích phế bỏ Minh Mạng, lập hoàng tôn Đán. Cuộc khởi nghĩa được đông đảo hưởng ứng và đã nhanh chóng chiếm được toàn bộ lục tỉnh Nam bộ.
Không may, ngay sau đó năm 1834, Khôi bị bệnh chết. Cuộc binh biến đã bị dìm trong biển máu, Minh Mạng đã nhẫn tâm xử lăng trì (tùng xẻo) đối với con trai của Khôi mới 8 tuổi. Trong 5 năm 1833-1838, ước tính số người bị giết, đa số là giáo dân lên đến 500,000 người. Với dân số Việt Nam hồi đó khoảng 10 triệu thì đây có thể coi là một cuộc diệt chủng giống như Polpot ở Campuchia sau này.
Hoàng tôn Đán từng đi du học ở nước ngoài, ông được coi là thân phương tây và giáo dân. Những người có xu hướng cải cách muốn ủng hộ Đán lên ngôi để Việt Nam thay đổi, thậm chí còn có cơ hội canh tân trước cả Nhật Bản. Minh Mạng không dám giết Đán nhưng muốn trừ khử vây cánh bằng cách cấm đạo và đàn áp giáo dân.
Giáo dân Việt phải bỏ trốn, cất giấu sách truyền đạo và các đồ thánh kinh mà việc trùy lùng vẫn tiếp diễn sau Minh Mạng là trào Thiệu Trị và Tự Đức. Giáo sĩ phương tây tiếp tục đến Việt Nam, vẫn bị bắt giữ và kết tội xử tử, mối quan hệ với các nước có đạo ngày càng căng thẳng.
Lúc đó bên Pháp vua Napoleon đệ tam mới lên ngôi. Ông là người rất sùng đạo và đã ra lệnh chuẩn bị can thiệp vào Việt Nam để cứu các giáo sĩ Tây và giáo dân. Theo các báo cáo vẫn còn lưu giữ trong văn khố, quân Pháp được người dân Việt ủng hộ nên tiến quân rất nhanh, chiếm được Nam bộ nhanh chóng.
Việc đàm phán “xin” lại Lục tỉnh không được, nhà Nguyễn đã phạm sai lầm khi cầu cứu Thiên triều, nơi mà họ đang triều cống và nhận sắc phong. Người Tàu chỉ quen thói bắt nạt Việt Nam, chứ với người Tây, kể cả người Nhật thì luôn chuốc lấy những thất bại nhục nhã.
Sau khi bắt triều đình nhà Nguyễn phải ký Hiệp ước Hiệp Hòa 1883 thừa nhận quyền Bảo hộ của người Pháp, Pháp đã giành chiến thắng trước quân nhà Thanh với những điều khoản bất lợi cho bên thua cuộc, kể cả việc hủy bỏ triều cống, vua Nam không phải quỳ lạy khi nhận quốc thư, tức chiếu chỉ từ phương Bắc nữa.
Nếu tính từ 1883 đến 1939 là năm Nhật đánh Pháp, với vỏn vẹn 56 năm, Pháp đã thay đổi hoàn toàn hiện trạng Việt Nam. Khi người Pháp mới vào, hầu hết người dân ta còn phải sống trong những ngôi nhà tranh vách đất siêu vẹo thì nay những thành phố Sài Gòn, Hà Nội, Hải Phòng khang trang đã mọc lên. Một nền hành chánh pháp trị bắt đầu được hình thành cùng với những trí thức người Việt được Pháp đào tạo.
Nếu Minh Mạng bắt chước vua Nghêu nhường ngôi cho vua Thuấn bằng cách nhường ngôi cho cháu ruột là hoàng tôn Cán sẽ không có chuyện đàn áp tôn giáo, nhiều khả năng Pháp sẽ không xâm lược Việt Nam.
Cũng không sao, cuộc nhân duyên với Pháp có thể coi là mối quan hệ win-win. Mình không có đủ kiến thức để hiểu Pháp được lợi những gì nhưng nước Việt rõ ràng đã được khai hóa văn minh trở thành một vùng đất phát triển hàng đầu trong khu vực Đông Nam Á, trong đó Sài Gòn là niềm kiêu hãnh của hòn ngọc viễn đông.
Truyện Tàu có câu “thiên hạ là của chung, ai có đức thì người ấy được”, theo đó “người có đức” có lẽ là những người có nhiều hiểu biết hơn, tiến bộ và đi trước. Người xưa còn hay nói đến “mệnh trời”, nếu không phải mê tín dị đoan thì ắt là những quy luật khách quan, dẫn dắt nhân loại đi theo một luồng lạch nào đó.
Lịch sử được tạo ra bởi những biến cố muôn hình vạn trạng, quyết định vận mệnh của cả dân tộc. Hình như Việt Nam đang ở khúc quanh đó.
Một góc nhìn khác về chiến tranh xâm lược P1
Có bao giờ bạn tự hỏi, nếu Pháp không xâm lược Việt Nam thì sao? Sự thật là không phải tất cả các nước và vùng lãnh thổ các châu lục Á Phi Mỹ và Đại dương đều bị đô hộ bởi các cường quốc phương tây mà có rất nhiều ngoại lệ. Ở Châu Phi đó là Liberia và Ethiopia; Châu Đại dương là Tonga; Châu Á có Nhật, Triều tiên, Trung Quốc và Thái Lan; với Châu Mỹ, sau khi thành lập nước thì Mỹ còn đi xâm chiếm một số nơi.
Con người, cũng như con vật đều tuân theo quy luật bản năng “cá lớn nuốt cá bé”. Đến thế kỷ 15, các điều kiện kỹ thuật, tài chính và cả lòng dũng cảm của người Châu Âu cho phép họ thám hiểm khắp thế giới, dần dần là thôn tính thuộc địa. Không phải tất cả các nước châu Âu, có thể kể đến Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Bì, Hà lan, Đức và Ý.
Khi kỷ nguyên ”đánh bắt xa bờ” đã bắt đầu thì một số nước khác vẫn “ăn quẩn cổi xay” các nước láng giếng như Otoman (Thổ Nhĩ Kỳ) gây ảnh hưởng ở Tây Á và Đông Nam Âu, Nga ở Trung Á và Nhật vào Triều tiên, Đài Loan, Miến Điện, Nam Dương, Đông Dương.
Những người theo chủ nghĩa duy vật cho rằng đánh chiếm thuộc địa là nhằm mục đích tìm thị trường để bán hàng hóa, tăng lợi nhuận tư bản. Thực tế lịch sử phức tạp hơn nhiều, không chỉ lý do vật chất mà các lý do tinh thần như ý thức hệ, tôn giáo và văn hóa... theo từng hoàn cảnh cụ thể, đều gây nên chiến tranh xâm lược.
Năm 1633, người Tây Ban Nha yêu cầu vua Inca phải để thần dân cải đạo sang Thiên chúa giáo nhưng bị từ chối đã lập tức bùng phát nên chiến tranh. Theo đó 168 lính da trắng đã đánh bại 8000 quân da đỏ, đánh dấu sự toàn thắng của phương Tây tại tân lục địa. Chỉ sau 40 năm, kể từ khi tìm ra Châu Mỹ vào cuối thế kỷ 15, họ đã trở thành chủ nhân mới của cả châu lục mênh mông.
Trong quá khứ, Maya là đế chế da đỏ hùng mạnh nhất Châu Mỹ, rất giỏi về toán học và thiên văn, có chữ tượng hình đơn giản. Nhưng khi người Châu Âu đến, Maya đã bị tự diệt vong, vẫn còn hai đế chế khác là Aztec ở Trung Mỹ và Inca ở Nam Mỹ, nhưng cả hai đế chế này cũng chỉ canh giữ một vùng đất khá nhỏ, còn phần lớn đất đai là nơi cư trú của các bộ lạc nhỏ lẻ rải rác hoặc bỏ hoang. Nhìn chung họ lạc hậu hơn nhiều so với người phương Tây, không có chữ viết, lại xung đột nội bộ nên dễ dàng bị đánh bại.
Tình trạng lúc này là 80% dân số da đỏ đã chết, không phải vì chiến tranh mà chủ yếu do dịch bệnh du nhập, đặc biệt là bệnh đậu mùa. Đến nay có thể coi dân số da đỏ đã hồi phục, khoảng 70 triệu, còn cao hơn trước khi người Châu Âu đến một chút, đã có kháng thể chống dịch bệnh. Vì rất thiếu nhân lực nên các nước phương Tây đã phải đưa người từ Châu Phi sang.
Trong suốt 400 năm, từ giữa thế kỷ 15 đến giữa thể kỷ 19, thuyền bè Châu Âu chỉ lượn lờ bên “ngoài rìa” các bờ biển mà ngần ngại đi sâu vào bên trong lục địa đen “rừng thiêng nước độc”. Tục lệ buôn bán nô lệ không phải của Châu Âu hay Châu Mỹ mà xuất phát từ Châu Phi. Nhưng nếu chỉ mua nô lệ ngoài chợ thì không đủ nên sẵn ưu thế quân sự, các cường quốc Châu Âu đã thôn tính luôn cả Châu lục.
Nếu một cậu trai đến với một cô gái mà để “vài trăm năm sau” mới chén thì đó không phải là một tên Sở Khanh, chẳng qua vì hoàn cảnh thôi. Như vậy, lý do xâm chiếm Châu Phi không phải để bán hàng vì người da đen khá nghèo cũng chẳng có tiền mà mua, mà lý do trực tiếp là vì nguồn nô lệ da đen.
Với Trung Quốc thì khác, đó là một thị trường thực sự lớn. Nhưng khi buôn bán, người Tàu rất khôn, họ bán trà, gốm sứ, gấm lụa sang Châu Âu mà hầu như chẳng chịu mua gì, dẫn đến tình trạng thâm thủng thuơng mại nặng, giống như ngày nay. Người Anh đành phải “giở võ”, đưa nha phiến từ Ấn Độ sang bán, cân bằng mậu dịch được thiết lập, thâm chí còn xuất siêu.
Quan chức Tầu ra lệnh tịch thu và thiêu hủy toàn bộ thuốc phiện ở cảng của người Anh. Đó là lý do chiến tranh nha phiến nổ ra năm 1840 với kết quả 4000 lính hải quân Anh đã đánh bại đội quân lên đến hàng triệu của nhà Thanh. Triều đình bên Tàu đã hèn hạ chấp nhận bồi thường chiến phí và thiệt hại kinh doanh, cắt đất Hongkong, mở thêm hải cảng cho thuyền buôn phương Tây, mạt hạng nhất là hợp pháp hóa việc buôn bán thuốc phiện. Chỉ vì giữ ngai vàng, vua Thanh đã để cho ngoại bang đầu độc người dân bằng những liều thuốc hủy hoại cơ thể.
Lý do người Anh vào Úc không liên quan gì đến kinh doanh hay thị trường mà trước hết chỉ là đưa tù nhân đi đày, trong đó phần đáng kể là tù nhân từ Ai len, những người nổi dậy chống đối triều đình. Thổ dân Úc lúc đó chỉ vào khoảng 700000-800000 (ít hơn con số một triệu hiện tại), ngang ngửa với dân số Hawaii diện tích nhỏ bé cũng vào lúc trước khi người da trắng đến, lại còn bị chết cỡ 2/3 vì dịch bệnh nên có thể hiểu có một khoảng trống mênh mông.
Nhận thấy đất Úc rộng quá lại ít người nên mới chính phủ Anh dần dần khuyến khích di cư lập dựng nên nước Úc giàu đẹp như ngày nay. Thực sự lục địa Úc trước đây quá hoang sơ, người thổ dân chỉ ở chuồng sống trong hang mà không có nhà, chứ nói gì đến đường sá, cầu cống.
Nếu bảo phương tây khai thác tài nguyên thuộc địa thì có ai nghĩ đến những chi phí xây dựng cơ sở hạ tầng, trường học, bệnh viện không? Hoặc bóc lột người bản xứ thì việc nâng cao dân trí thì sao?
Nếu nhiều màu mè thì sao họ không bám lấy mà đều tìm cách trao trả độc lập, như người Pháp ở Châu Phi chỉ có 60 năm là bỏ của chạy lấy người. Với Tân Đảo (New Caledonia) Pháp muốn buông từ lâu mà dân ở đó không chịu. Người Hawaii cũng không chịu độc lập nên Mỹ đành nhận làm tiểu bang thứ 50!
Mình nghĩ đi làm chiến tranh xâm lược vì mục đích kiếm tiền chỉ là một chuyện nhỏ, cái chính là nhưng lý do tinh thần khác muôn hình vạn trạng. Hoặc để chứng tỏ cái tôi quyền lực chẳng cần lắm sao?
(còn nữa)
Arsenal: gọi tên nhà vô địch
Bây giờ hãy thử xem họ là ai? Tạm thời bỏ qua phân tích kỹ chiến thuật mà thử nhìn vào góc độ quốc tịch.
Trong danh sách 24 cầu thủ trong trang chủ của đội thì có thể chia làm 4 nhóm gồm 8 cầu thủ Anh, 5 Tây Ban Nha, 4 Nam Mỹ, 7 Châu Âu, kỳ lạ ở chỗ mỗi nước chỉ có một gương mặt tiêu biểu gồm Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, Pháp, Bỉ, Hà Lan và Ý. Như vậy không có cầu thủ nào thuộc Châu Phi, Châu Á, Bắc Mỹ, Caribe, kể cả Đông Âu.
Bốn nhóm này đều có đại diện trong "ban đội trưởng", theo thứ tự đeo băng là Odegaard, Saka, Gabriel, Rice và Merino. Riêng nhóm Anh quốc có hai người.
Đây là điều khác biệt với kỷ nguyên Wenger, thời kỳ Arsenal đi tiên phong trong việc đa dạng hóa quốc tịch. Lúc đó Pháo thủ có thể coi là đông cầu thủ da đen nhất, giờ thì ngược lại, khá là trắng so với các đội PL. Mấy cầu thủ da đen lại đa số thuộc quốc tịch Anh (6/8).
Sau trận "chung kết" với Bayern Munich, Arsenal đã tạo ra cách biệt 3 điểm với các đối thủ CL.
Ở PL, đêm nay sẽ là trận chung kết thứ ba. Khi gặp Liverpool và Man city thì hai đội này đều được coi là đối thủ hàng đầu thì đêm nay với Chelsea đang là kẻ bám đuổi sát nhất.
Chelsea đang bước vào độ chín sau khi trẻ hóa mạnh vào năm ngoái. Đội vừa toàn thắng 4 trận liên tiếp, gần nhất là hạ gục Barca 3-0.
Đã thế, trận đụng Arsenal lại có sự trở lại của Palmer, ngôi sao quan trọng nhất của đội.
Trong khi đó Arsenal gặp khó khi gặp ba đối thủ lớn Tottenham, Bayern Munich và Chelsea trong 6 ngày.
Một chi tiết đáng chú ý, Arsenal thiếu vắng cả ba trung phong vì chấn thương, rất may nhờ Merino trám vào đã chơi tốt. Trong hai trận vừa qua, Arsenal dẫn trước đối thủ 4-1 và 3-1 khá sớm, ông bầu Arteta vẫn giữ Merino chơi đủ 90 phút mà không cần "để dành". Vậy là sắp có biến, ít nhất một trong ba trung phong sẽ trở lại trong đêm nay!
Điều này báo hiệu một cuộc thư hùng ra trò. Với khoảng cách 6 điểm, đội trắng đỏ có thua thì vẫn còn 3 điểm nhưng họ không muốn tạo thêm một đối thủ là đội áo lam nữa.
Theo máy tính, 76% Arsenal sẽ vô địch, Man city là 20%, các đội khác cơ hội không đáng kể.
Nếu Chelsea thắng, cơ hội của họ sẽ tăng vọt, nhưng hơi khó qua mặt Arsenal vào lúc này.
Góc nhìn: Bàn cờ địa chính trị Châu Á trong kỷ nguyên mới
Một chi tiết nhỏ đã khiến dư luận Trung Quốc dậy sóng khi nữ Thủ tướng đi xe biển số 37-77. Thủ tướng thì muốn lấy biển số nào chẳng được, có điều nó “ngẫu nhiên” trùng hợp với ngày 7/7/1937 là ngày nổ ra chiến tranh Nhật –Trung. Đây là một ngày đánh dấu việc quân Tầu đã thua một cách nhục nhã và phải làm thuộc địa cho nước láng giềng nhỏ bé hơn cho đến tận năm 1945 khi phe phát xít chịu thua phe đồng minh.
Sự “ngạo nghễ” của cô Takaichi không chỉ ở bề ngoài mà còn là chuỗi “liên hoàn cước” khốc liệt nhắm thẳng vào đối thủ.
Thứ nhất là việc tái vũ trang, tăng mạnh ngân sách quốc phòng lên 2% GDP, đồng thời thay đổi hệ thống quân hàm cho phù hợp với quân đội NATO. Nhật Bản cho thấy đã sẵn sàng thoát ra khỏi cái vòng kim cô trong 80 năm qua việc hạn chế phát triển quân đội sau Đại chiến 2.
Thứ hai xem xét và sẽ xóa bỏ các nguyên tắc phi hạt nhân. Trong bối cảnh vũ khí hạt nhân của Tàu cộng và Hàn cộng đang nằm sát nách thì việc chối bỏ loại “đồ chơi” này rõ ràng là điều không cần thiết và không nên. Có thể trong tương lai gần, mọi người sẽ thấy Mỹ triển khai tên lửa hoặc tàu ngầm mang đầu đạn hạt nhân trong khu vực đông bắc Á thuộc lãnh thổ Nhật.
Thứ ba, cô Takaichi khẳng định Nhật sẽ can thiệp nếu Tàu đánh Đài Loan. Mọi người đều biết Cộng đảng đã nhiều lần đe dọa sử dụng giải pháp quân sự để chiếm Đài Loan thì nay lần đầu tiên một Thủ tướng Nhật đã cam kết bảo vệ Đài Loan, tất nhiên là bằng vũ lực.
Nói là làm, nội các Nhật đã tuyển bố sẽ triển khai tên lửa trên đảo Yonaguni cách Đài Loan 110km. Đây là độ dài gần hơn với xứ Đài tính từ Hoa lục, do đó sẽ xóa bỏ ưu thế về khoảng cách trong tác chiến. Mỹ cũng từng cam kết bảo vệ Đài nhưng chưa thể rõ ràng như Nhật, hơn nữa Mỹ còn ở xa.
Cú điện thoại lúc nửa đêm có lẽ là một câu chuyện hài. Cuộc điện đàm trong 1 giờ vào lúc 11 đến 12 giờ đêm, giờ Bắc Kinh giữa Tập và Trump vào đêm 24/11 đã được hai bên kể lại với nội dung khác hẳn nhau. Thực ra hai ông già mới gặp nhau được 3 tuần, không lẽ sớm nhớ nhau thế sao, hay có chuyện gì gấp gáp? Hài hước, qua một đêm, báo quốc doanh của Tàu đã đồng loạt gỡ bài "chửi" Takaichi. Lỡ chơi rồi, sao lại hèn vậy?
Sau khi trò chuyện với Tập vào buổi sáng theo giờ Mỹ thì đến cuối ngày, Trump bốc máy gọi Takaichi và trò chuyện với nhau không qua phiên dịch. Có thể nói, Nhật là đồng minh quan trọng nhất và thân thiết nhất dưới thời Trump 2.0. Có thể tại Chum mê gái còn Kai Chi mê trai, nhưng cứ xem cách họ từng ôm nhau ở Hàn Quốc và nói với nhau những câu ngọt ngào nhất là đủ hiểu cặp đôi này sinh ra là để dành cho nhau.
Những tin tức mới nhất cho hay Mỹ sẽ bán cho Nhật 400 tên lửa Tomahawk, loại tên lửa tầm xa có sức công phá lớn, loại mà Mỹ đang “ngần ngại” cung cấp cho Ukraine, nhưng với Nhật thì lại sẵn sàng với số lượng khủng.
Những diễn biến kể trên cho thấy quyết tâm và tầm nhìn từ ban lãnh đạo mới của nước Nhật, thể hiện chuyển biến cục diện chiến lược, một kỷ nguyên mới trong bàn cờ địa chính trị Châu Á. Hậu quả tất yếu ở đây là Trung Cộng hãy quên Đài Loan đi.
Đài Loan ngày nay đã là một xứ có nền kinh tế công nghệ cao, mức sống của người dân ngang ngửa với Nhật Bản và các nước thu nhập cao, là biểu tượng của phồn vinh thịnh vượng, tự do dân chủ Á Châu. Không chỉ Mỹ, Nhật, các đồng minh Hàn Quốc, Philippines, Úc đều sẵn lòng che chở cho Đài khỏi nanh vuốt của Gấu cộng.
Một điều cần khẳng định Tầu cộng không có tương lai với muôn trùng khó khăn đang bủa vây, từ địa chính trị đến kinh tế, mâu thuẫn xã hội và môi trường ô nhiễm. Với Việt Nam, một lần nữa, đây lại là lúc chọn phe. Chúng ta muốn vươn lên, hòa vào dòng chảy của nhân loại tiến bộ, văn minh hiện đại hay làm một kẻ bướng bỉnh, ngoan cố?
Ảnh: Thủ tướng Nhật với chiếc xe 37-77
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025
Iran: hạn hán nghiêm trọng đe dọa sự tồn vong
Cả năm hồ chứa nước ngọt tại thủ đô Tehran trên 10 triệu dân đều cạn kiệt, đúng ra chỉ đủ dùng cho 2 tuần nữa. Tổng thống Pezeshkian cho hay nếu không có mưa trong tháng 12 thì người dân ở một số quận của Tehran sẽ phải đi di tản.
Không riêng Tehran, thành phố tâm linh Mashhad đông dân thứ hai cũng chỉ còn 4% mức dự trữ. Trong toàn quốc, 19 đập, chiếm 10% tổng số đã hoàn toàn trơ đáy, còn những đập khác chỉ chứa lưng chừng.
So với các nước láng giềng như Saudi Arabia, Iran không phải thiếu nguồn nước tự nhiên. Iran có một số sông lớn, lại thêm bể nước ngầm khổng lồ dưới lòng đất, nhưng có nhiều lý do khiến đất nước hồi giáo đang rơi vào tình cảnh bi đát hiện tại.
Trước hết sau khi cách mạng hồi giáo thành công vào cuối năm 1978, Iran đã “cả gan” bắt toàn bộ cán bộ nhân viên Đại sứ quán Mỹ. Mặc dù các con tin được thả ngay sau 44 ngày nhưng lệnh cấm vận chưa bao giờ được tháo gỡ. Để đối phó với cấm vận, Iran phải tìm cách bảo đảm an ninh lương thực thực phẩm, dồn sức sản xuất thật nhiều để đáp ứng cho nhu cầu dân số tăng nhanh. Ước tính 90% nước ngọt đã dùng cho sản xuất nông nghiệp.
Vấn đề là do quản lý yếu kém và tham nhũng, nước được sử dụng một cách lãng phí. Với dân số tương đương, lượng nước của Iran sử dụng gấp đôi so với Thổ Nhĩ Kỳ. Việc khai thác nước ngầm cũng bừa bãi với rất nhiều giếng khoan bất hợp pháp, dẫn đến việc sụt lún trên diện rộng, nứt vỡ trên nhiều tuyến đường bộ và đường sắt.
Việc thiếu nước đã từng dẫn đến cuộc biểu tình lớn vào năm 2021 ở tỉnh phía Nam Khuzestan có đông người thiểu số Ả Rập. Người Ả Rập tố cáo rằng chính phủ đã xây dựng các đập nắn dòng chảy của sông để chuyển nước cho người Ba Tư đa số.
Mới đây, chính quyền Taliban ở Afghanistan cũng đã xây đập ở thượng nguồn làm giảm đáng kể lượng nước chảy xuống phía thành phố Mashad của Iran. Afghanistan là nước hồi giáo cực đoan theo dòng Sunny, khác với dòng Shaiit của Iran.
Chính quyền Taliban tuyên bố không còn chịu ràng buộc với Hiệp định về chia sẻ nguồn nước sông Hari năm 1976, được ký từ thời vua Pahlevi. Để trả đũa, Iran đã trục xuất hơn 1 triệu dân Afghanistan, tuy nhiên điều này chỉ gây căng thẳng cho mối quan hệ chứ đâu có đòi lại được nước.
Sau khi các “chân tay” như Hamas, Hesbollah bị thanh toán, Iran rơi vào tình cảnh tứ bề thọ địch. Chính quyền đồng minh Al Assat của Syria bị lật đổ ở phía Tây. Thêm xung đột với Afghanistan từ phía đông. Còn phía bắc, Armenia ký Hiệp ước hòa bình với Azerbaijan và ngả theo phe Mỹ, cắt con đường kết nối của Iran với Nga.
Và nay trời lại hại đại giáo chủ Khameney bằng trận hạn hán lịch sử, có thể coi sức công phá còn hơn cả siêu bom của Mỹ. Khameney, 86 tuổi, là lãnh tụ tối cao, từng bị đồn đã chết và đang ở tình trạng sức khỏe ốm yếu.
Trong bối cảnh này, Thủ tướng Netanyahu của Irael lại "chốt hạ" khi kêu gọi người dân Iran hãy đứng lên lật đổ chế độ bạo tàn. Lúc đó Israel sẽ giúp họ kỹ thuật khử mặn tiên tiến, và không còn lo thiếu nước ngọt nữa.
Việt Nam: tăng trưởng 10% liệu có khả thi?
Phương hướng phát triển của Việt Nam đã được vẽ nên qua một tuyên bố của ông Hùng, Bộ trưởng KHCNTT, rằng GDP sẽ tăng trưởng bình quân 10% trong 10 năm tới; 7% trong 10 năm tiếp theo. Như thế sau 20 năm, vào lúc kỷ niệm 100 cách mạng tháng 8 thì GDP sẽ tăng khoảng 5 lần, Việt Nam sẽ bước vào hàng ngũ của các nước thu nhập cao, vượt ngưỡng 15000USD. Ngưỡng này là mức bắt đầu thu cập cao thôi, thấp hơn nhiều so với Đài Loan hay Hàn Quốc hiện nay, giả định họ dậm châm tại chỗ, và càng kém nhiều nếu so với Úc.
Ông Hùng thường được dân mạng đặt hỗn danh Hùng nổ vì hay nói những chuyện đao to búa lớn. Nhưng đó chỉ là nổ hay là một phương án khả thi?
Cũng nên nói thêm một chút về cách tính GDP (Gross Domestic Product), có 3 phương pháp là theo chi tiêu, theo thu nhập và theo giá trị gia tăng. Bên cạnh GDP, còn có các thông số tương tự nhu Thu nhập quốc dân GNI (Gross National Income), Sản phẩm quốc nội ròng NDP (Net Domestic Product), Sản phẩm quốc gia ròng NNP (Net National Product)...hiểu nôm nay là giá trị sáng tạo ra trong 12 tháng.
Mới đây Quốc hội cũng đã thông qua chỉ tiêu 10% cho tăng GDP vào năm 2026. Mình sống ở nước ngoài 31 năm, thường xuyên theo dõi thời sự nhưng không rõ có quốc hội nước nào “thống nhất” tăng trưởng kinh tế là bao nhiêu phân trăm hay không?
Theo mình, 10% không phải cao nếu nhìn vào quá khứ. Trong thời gian “thần kỳ” 1950s-1960s, Nhật tăng trưởng bình quân 20%/năm, Hàn tăng 10-15% vào thời gian 1970s-1980-1990s, Trung Quốc 10% vào 1990s-2000s. Trong khoảng 2000s-2010s, các nước như UAE, Qatar tăng 30-50%/ năm nhờ vào dầu lửa. Trong khi đó Đức, Israel, Đài Loan không có nhảy vọt nhưng sự đi lên của họ còn dài lâu hơn.
Năm 2025, chỉ tiêu của Việt Nam là 8%, chắc là đến cuối năm Tivi sẽ thông báo kết quả 8,1 hay 8,2% gì đó để đảm bảo “thắng lợi” và hoàn thành kế hoạch. Muốn 10% thì cũng sẽ được thôi, vấn đề ở đây là “em chọn lối nào”.
“Em” có muốn đi theo con đường mà Tàu cộng đã chọn, đó là bê tông hóa nền kinh tế, điên cuồng đầu xây dựng bất động sản để giữ vững tăng trưởng trong 15 năm qua? Có hai cách để dễ dàng đạt con số đẹp về tăng GDP, một là đầu tư công; hai là chính sách lãi suất ngân hàng.
Ở các nước dân chủ như Úc, ngân sách được quốc hội quản rất chặt, rất khó thông qua một dự án trị giá lớn về đầu tư công. Nhưng với Trung Quốc lại dễ dàng có hàng loạt dự án xây dựng những thành phố ma, những tuyến đường bộ, đường sắt không có người dùng. Khác biệt ở đây, trước khi đi vào bất động sản, Trung Quốc đã có công nghệ kha khá, đã là công xưởng sản xuất của thế giới, còn Việt Nam thì chưa.
Ở các nước tiên tiến, chính sách lãi suất được quyết định bởi một hội đồng chuyên môn dựa theo diễn biến của thị trường chứ không phải do đảng hay chính phủ quyết định bằng mệnh lệnh hành chính. Khi ngân hàng nhà nước quy định lãi suất cho vay thấp thì một lượng tiền lớn sẽ được đẩy ra thị trường, nếu chúng đi vào sản xuất kinh doanh thì tốt, nhưng thực tế một bộ phận không nhỏ sẽ đi vào nhà đất, đẩy giá lên cao. Có lẽ lo ngại lạm phát và tỉ gia đô la quá cao, các ngân hàng tại Việt Nam đã bắt đầu siết chặt tín dụng bằng cách nâng lãi suất cho vay, thể hiện sự linh hoạt trong điều hành ngắn hạn.
Hồi Nhật phát triển nhanh, thị trường địa ốc cũng tăng giá đến chóng mặt, hậu quả là bong bóng vỡ, nền kinh tế từng số 2 thế giới đã chững lại và thụt lùi.
Hai yếu tố đầu tư công và lãi suất ngân hàng thấp sẽ làm tăng trưởng nhanh, nhưng cũng nhiều hệ lụy. Đó là sốt ảo nhà đất, lạm phát, ô nhiễm , ngập lụt , phân hóa giàu nghèo, tha hóa đạo đức xã hội...
Việc ưu tiên phát triển nhanh vào lúc này chắc phải có lý do nào đó. Với góc độ cá nhân, mình cho rằng nếu trong vòng 10-20 năm tới mà Việt Nam không vươn mình thì sẽ hết cơ hội vì dân số Việt Nam đã sắp sửa đi vào quá trình lão hóa. Không như các nước láng giềng Indonesia, Malaysia, Philippines, Bangladesh dẫn số còn tiếp tục tăng, tỉ suất sinh của chúng ta đang giảm đột biến. Nhật Bản và Hàn Quốc bị giảm dân số nhưng họ sẽ có nguồn bổ sung từ dân nhập cư, hoặc nhập khẩu lao động vì mức sống và mức lương bên đó rất hấp dẫn.
Trong thời đại công nghệ, sự tăng tốc lại diễn ra nhanh hơn, thậm chí không cần đến 20 năm. Nghe nói trị giá đầu tư vào ngành bán dẫn vào Việt Nam đã đạt trên 1 tỉ USD, con số chưa lớn những đã khẳng định sự khởi đầu. Trong quá khứ, những nước phát triển thần kỳ kể trên đều nhờ vào sự hậu thuẫn từ Hoa Kỳ. Nhưng không lẽ Mỹ lại giúp Việt Nam xây dựng thành công CNXH?
Đến đây, mình không muốn viết tiếp nữa, chỉ muốn nói thêm rằng mục tiêu trở thành nước thu nhập cao là hoàn toàn khả thi.
Biển lớn trong lòng nước Úc
Úc là quốc gia có diện tích rộng lớn 7.7 triệu km2 nhưng hầu hết dân số sống chung quanh bờ biển. Vùng nội địa outback rộng lớn chỉ có khoảng 600,000 dân, một con số rất nhỏ bé vì đây là hoang mạc khô cằn, khí hậu khắc nghiệt. Người ít, nhưng hoang mạc bao la lại là xứ sở của hệ thực vật cho hàng trăm loại bạch đàn, các loài thú phổ biến của Úc như Kangaroo, koala, wombat, chó dingo, đặc biệt còn có các loài thú du nhập như lạc đà, thỏ, cáo, mèo hoang...
Ý tưởng dẫn nước biển vào để là ngập một phần diện tích 5,6 triệu km2 nội địa đã có từ rất lâu. Thực ra tạo hóa đã từng ban cho một biển lớn trong lòng nước Úc ngày nay cách đây hàng triệu năm về trước. Có lẽ di tích còn sót lại chính là hồ nước mặn Eyre, thuộc tiểu bang Nam Úc. Đây là hồ chỉ còn diện tích 9500 km2 khi mực nước lên cao nhất, còn khi ở chu kỳ mực nước thấp mỗi thập niên thì nó thấp hơn mực nước biển 15 mét.
Vào thập niên 1930s, kỹ sư Bradfield, người xây cầu cảng Sydney Habour Bridge đã đưa ra một chương trình táo bạo là dẫn nước biển bằng cách xây dựng hệ thống đập và kênh đào từ Queensland để đưa vào hồ Eyre, tạo ra một hồ nước mặn lớn nhất thế giới.
Đến nay, hồ nước mặn nhân tạo lớn nhất là hồ Volta ở Ghana rộng 8500 km2 (gần bằng hồ Eyre). Còn hồ nước mặn lớn nhất từ thiên nhiên là hồ Caspi, thậm chí còn gọi là biển Caspi (phía Nam nước Nga) rộng 371000 km2 (hơn diện tích cả nước Việt Nam một chút). Tuy nhiên hồ nước mặn của Úc nếu thành hiện thực có thể lên tới 1.2 triệu km2, hơn gấp ba lần hồ Caspi.
Với một cái hồ, có thể coi là biển khổng lồ ngay trong lòng nước Úc có thể tạo ra những biến đổi hết sức to lớn về môi trường, khí hậu. Lượng mưa chắc chắn sẽ được cải thiện đáng kể trong vùng đất khô cằn hầu như quanh năm. Thời tiết có thể dịu đi, sẽ không còn cái nóng và khô thường xuyên trên 40 độ C vào mùa hè nữa. Thảm thực vật sẽ được trải xanh và sự sống sẽ lan tỏa.
Cách đây mấy tháng khi Queensland mưa nhiều, nước tràn xuống hồ Eyre cũng đã làm thay đổi bộ mặt trong vùng với hàng triệu con chim đã di cư về đây.
Bên cạnh những cái được thì hồ nước mặn khổng lồ cũng làm phát sinh những vấn đề khủng khiếp khác mà đến nay cũng chưa lường được hết. Ví dụ dù tăng lượng nước mưa nhưng với điều kiện khí hậu nóng thì lượng nước bay hơi còn nhiều gấp bội, sẽ dẫn đến chi phí bơm nước không hề nhỏ.
Còn liên quan đến văn hóa thổ dân, kể cả vấn đề pháp lý và đạo đức với những vùng đất thuộc sở hữu của những bộ lạc đã sinh sống ở đây hàng ngàn năm. Rồi ảnh hưởng đến khối nước ngọt được cho là rất lớn ngầm dưới lòng đất cũng cần được tính đến.
Chi phí cho “dự án” hồ nhân tạo khổng lồ có thể lên đến 200 tỉ Úc kim. Đây là điều phải tính toán so với những nguồn lợi về nông nghiệp, ngư nghiệp, thủy điện, khai khoáng... $200 củ không lớn nếu so với đường sắt cao tốc của Việt Nam, cỡ 100 củ, trong khi GDP của Úc gấp 4 lần của đất nước chữ S.
Nếu nói “tấc đất tấc vàng” thì đừng quên đây một vùng lãnh thổ nhiều triệu km2. Trong bối cảnh khoáng sản, các loại đất hiếm đang trở thành điều cốt tử cho công nghệ cao thì outback giàu tài nguyên nước Úc cũng là vùng đất tất yếu sẽ được quan tâm nhiều hơn.
Hãy thử tưởng tượng không chỉ Alice Spring mà hàng chục, hàng trăm khu dân cư đông đúc mọc lên quanh hồ nước mặn nhân tạo. Một vùng đất mênh mang vươn mình, trở nên quan trọng cho cả nông nghiệp lẫn công nghiệp, mang lại phồn thịnh cho nước Úc và đóng góp xứng đáng cho văn minh nhân loại.
Vậy thì đừng hỏi có hay không mà hãy tính khi nào và như thế nào cho những đổi thay trong lòng nước Úc.
Chưa đến thế kỷ của Châu Á
Ông được thủ tướng Anwar của nước chủ nhà đón tiếp hết sức trọng thị, dù có cả sự góp mặt của các cường quốc không quản đường sá xa xôi, phải kể đến Thủ tướng Canada, Tổng thống Brazil, Nam Phi, gần thì có Thủ tướng Nhật, Úc, NZ.
Sau 23 năm kể từ khi xin gia nhập thì nay Timor L đã chính thức trở thành thành viên của các nước Đông Nam Á ASEAN, ra vẻ Hiệp hội này cũng có giá quá xá, mặc dù trên thực tế tổ chức này chẳng làm được trò trống gì, kể cả các điểm nóng “bên trong” như Myanmar, xung đột Thái- Cam, huống chi là các vấn để lớn lao khác.
Chuyển qua Diễn đàn Châu Á Thái Bình dương APEC, xem ra cũng chỉ là cái cớ để ông Trump gặp ông Tập, với kết quả tranh chấp thương mại sẽ được hưu chiến thêm 1 năm nhằm tránh tổn thất cho cả hai bên. Còn cái chuyện “quan hệ hợp tác tốt đẹp lâu dài” chắc sẽ là một sự xa xỉ quá mức và không thực tế vì trong một năm tới sẽ chỉ là thời gian để Mẽo thu xếp đất hiếm còn Tàu tiến hành xoay trục kinh tế đối phó với thuế suất cao.
Xem ra Trump có vẻ coi APEC cũng chẳng nghĩa lý gì khi đã leo lên chiếc Không lực F1 ngay trước khi Hội nghị khai mạc, với lý do “bận”. Sau đó ông cùng phu nhân Melania lên tivi phát kẹo cho trẻ con trong nước nhân ngày Halloween.
Vào thế kỷ 20, nhiều người nói rằng thế kỷ 21 sẽ là thế kỳ của Châu Á. Nhưng Thế kỷ 20 mới đúng là thời gian châu Á chuyển mình, trước hết Nhật hoàn tất quá trình hiện đại hóa, đúng hơn là Âu hóa để trở thành một cường quốc ngay từ đầu thế kỷ, sau chiến tranh nền kinh tế được phục hồi nhanh chóng, quy mô lớn thứ hai thế giới.
Tiếp theo là hiện tượng 4 con hổ Châu Á Hongkong, Singapore, Hàn Quốc và Đài Loan gây sửng sốt về sự phát triển thần kỳ. Cuối thể kỳ là sự nhảy vọt của Trung Quốc, thực sự mang lại một bộ mặt mới cho Châu Á.
Nhưng nay đã trôi qua một phần tư thế kỷ mới, có lẽ là lúc nên bình tĩnh nhìn nhận liệu xem Châu Á đã đủ sức lĩnh xướng cho cả thế giới hay chưa?
Về mức sống, tức chỉ số thu nhập quốc dân trên đầu người thì Singapore, Hongkong, Macao, Qatar, UAE, Úc lối trên dưới 70,000 USD, sánh ngang với những nước giàu nhất Âu Mỹ. Ngoại trừ Úc, chẳng biết có phải Châu Á không, hoặc chỉ giả bộ tự nhận khi cần các mối quan hệ làm ăn, các nước kia chỉ là những nước nhỏ, đúng ra chưa phải là những quốc gia theo nghĩa đầy đủ.
Hàn và Đài có dân số và diện tích lãnh thổ khá hơn, thậm chí thu nhập quốc dân đầu người đã ngang bằng và vượt Nhật nhưng vẫn chỉ bằng phân nửa so với các quốc gia giàu nhất. Riêng Nhật đã rơi vào trạng thái không chịu lớn, đúng ra đã hết room phát triển và đã đi ngang trong vài chục năm qua.
Tương lai kinh tế Trung Quốc đang là dấu hỏi khi mà môi trường thương mại quốc tế không còn dễ dàng như trước, bất động sản đổ vỡ, công nghệ cao bắt đầu bị cấm vận. Hiện nay Trung Quốc tìm kiếm động lực mới ở thị trường nội địa nhưng lĩnh vực này cũng rất thách thức, đó là làm sao người tiêu dùng mở ví trong hoàn cảnh tài sản nhà đất của họ bị mất giá và cũng mất luôn niềm tin vào triển vọng của nền kinh tế.
Quốc gia có dân số lớn nhất thế giới, Ấn Độ đã vươn mình, nhưng do điểm xuất phát thấp, cần có thời gian để nói lên điều gì đó. Một đòn đau mới đây cho thái độ “cây tre” của Ấn là bị Mỹ phang thuế 50%, đồng thời bắt tay, mở rộng hợp tác quân sự kinh tế với kẻ thù truyền kiếp Pakistan.
Một lựa chọn ở đây, chúng ta nên nhìn thẳng vào sự thật, cầu thị để tiến bộ hay như đà điểu vùi đầu trong cát, tự tay bóp d. thủ dâm, tự sướng.
Ở “tầng dưới”, châu Á còn nhiều “quốc gia bất thành”, có thể kể đến Bắc Hàn, Myanmar, Afghanistan, Yemen, Li Băng, nơi phần lớn người dân đang sống một cuộc sống cùng khổ. Tia sáng dưới đường hầm dường như đang thắp lên cho các nước như Bangladesh, Nepal, Syria, Pakistan.
Để đi đến kỷ nguyên mới, thể kỷ mới, không có con đường nào khác là kinh tế xanh, kinh tế số. Hiện nay Trung Quốc chiếm tỉ trọng lớn nhất về sản suất chip, nhưng đó là những chip “cấp thấp”, còn chip “kỹ thuật cao” thì Đài Loan dẫn đầu và trong khi chip “đỉnh” tiên tiến nhất thì thuộc về Mỹ.
Nhưng Trung Quốc lại chiếm ưu thế về đất hiếm, một thành phần không thể thiếu cho công nghệ cao và đây là cơ may làm Mỹ chưa dám sát phạt thuế đối với họ. Nhưng tình thế này không phải mãi mãi vì Mỹ và đồng minh đang ráo riết tìm các nguồn cung cấp khác thay thế. Trong tương lai xa hơn, công nghệ mới hơn, rất có thể đất hiếm sẽ không còn quan trọng như hiện nay.
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025
Tập Cận Bình ra đi tại Hội nghị TƯ 4- Thực hay Hư?
Ngày 7/10, có tin ông Tập sẽ thôi chức TBT, không nói đến các chức vụ khác nên có thể hiểu là vẫn còn giữ lại chức Chủ tịch nước và Chủ tịch quân ủy.
8/10, mạng xã hội lan truyền danh sách Ban Thương vụ BCT mới, theo đó vẫn còn ông Tập và các đàn em thân tín, có điều Đinh Kiết Tường sẽ giữ chức TBT. Theo bình loạn, thông tin này do chính phe Tập đưa ra với ngụ ý, nếu Tập có lui thì vẫn phải theo phương án của ông, tức chỉ bình mới rượu cũ, quyền lực không có gì thay đổi.
Đến 10/10 xuất hiện lá thư xin từ chức của ông Tập. Có lẽ thư này do phe chống Tập biên soạn nhằm đánh vào uy tín của lãnh tụ tối cao.
Sau đó, Tân Hoa xã đưa tin Tập Chủ tịch sẽ dự và phát biểu Hội nghị Phụ nữ toàn cầu vào 13/10 tại Bắc Kinh. Những chỉ sau đó 150 phút, trên mạng lại xuất hiện ông Tập phải đi cấp cứu vì đột quỵ. Ly kỳ hơn lại có tin một nhóm bác sĩ Đức đã bay sang để điều trị cho nhà lãnh đạo Trung Cộng.
Câu hỏi là những thông tin như vậy có phải là bằng chứng cho cuộc đấu đá gay cấn trên thượng tầng và liệu vị thế của ông Tập liệu có bị đe dọa? Trong chế độ độc tài, cái khó nhất là “vấn đề cam pu chia”, không sợ thiếu chỉ sợ ăn chia không công bằng. Vì thế không có chuyện gì mới lạ, còn việc mâu thuẫn tranh ăn với nhau là điều hiển nhiên.
Vị thế ông Tập bị liên lụy đến đâu thì phải xem lý do của nó có hợp lý và đủ mạnh không? Có hai lý do nổi lên, đó là vấn đề sức khỏe và sự phản bội của tướng Trương Hựu Hiệp trong quân ủy.
Đã có tin đồn Tập bị đột quỵ từ năm ngoái, đã từng “mất tích” trên truyền thông trong 2 tuần. Ở tuổi 70+, sức khỏe có chuyện là bình thường, nhưng xem ra cũng chưa đến nỗi nào, ít nhất là nhìn bề ngoài trong những dịp ông xuất hiện công cộng.
Trương Hựu Hiệp vốn là đồng minh với Tập, dù quá tuổi vẫn được giữ lại trong BCT, giữ chức PCT Quân ủy. Dù không còn trung thành với Tập nhưng khó xảy ra chuyện cạn tàu ráo máng, ít nhất cho đến nay.
Vậy địa vị Tập rung rinh là thực hay mơ? Nếu hai lý do trên chưa đủ đô thì phải tìm thêm những chứng cớ khác thôi.
Rõ ràng kinh tế Trung Quốc đang giảm tốc mà nguyên nhân quan trọng sự đi xuống của thị trường nhà đất. Đúng ra thị trường không sụp đổ đột ngột nhưng cứ tiếp tục rơi trong hơn 4 năm qua một cách “có định hướng” dưới sự chỉ đạo của lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình.
Ông Tập không thể làm ngơ trước thực tế giới trẻ đã và đang tuyệt vọng trong việc sở hữu nhà, dẫn đến tình trạng không lập gia đình và tỉ suất sinh rớt một cách thảm hại. Một số địa phương đã phải đóng cửa 50% số nhà trẻ và trường tiểu học. Đây là con đường đi đến diệt vong của dân tộc Trung Hoa.
Ai cũng biết phần lớn bất động sản nằm trong tay giới tinh hoa, bọn tư bản thân hữu và các quan chức BCT và Trung ủy. Đạp nồi cơm của người ta thì phải dính đòn hồi mã thương, họ sẽ không để ông Tập yên.
Về đối ngoại, ông Tập cũng tỏ ra nôn nóng không giữ chính sách ẩn mình chờ thời có từ thời Đặng Tiểu Bình, lộ tham vọng trong ván cược “Một vành đai, một con đường” cũng như hung hẳng ở biển Đông và eo biển Đài Loan. Hậu quả của nó là bị trừng phạt bởi thuế cao, mất đầu tư FDI và sẽ bị cấm vận công nghệ.
Một phần đáng kể trong Cộng đảng đang tìm cách thay thế Tập bằng các nhân vật ôn hòa hơn như Uông Dương hay Hồ Xuân Hoa, những người được Mẽo và phương Tây có thiện cảm vì quan điểm cởi mở và cải cách. Ở đây, một quy luật trong triết học sẽ vận động, đó là quy luật Lượng – Chất. Những biến đổi về lượng sẽ dẫn đến sự thay đổi về chất. Quá trình cắt gọt vây cánh của Tập đang tiếp diễn nhằm đánh đổ tận gốc rễ bè lũ họ Tập.
Những tin tức mới nhất cho hay Tập Cận Bình đã hủy bỏ chuyến đi Hàn Quốc dự Hội nghị APEC vào cuối tháng, càng thêm bằng chứng bất thường về vị thế lãnh đạo của ông; đồng thời Mỹ công bố mức thuế 100% đối với hàng hóa Trung Quốc.
Ông Trump rất ưa chọn những thời điểm nhạy cảm để vung chưởng. Đợt trước 125% vào đúng chuyến công du ra nước ngoài của ông Tập, lúc Trung Quốc muốn thể hiện một bộ mặt đối ngoại hữu nghị chan hòa và nay lại trước thềm hội nghị TW 4.
Quý vị muốn biết trước kết quả “trận đấu” TW4 thì có thể không cần chờ lâu. Ngày mai 13/10 Hội nghị Phụ nữ toàn cầu sẽ diễn ra, nếu ông Tập xuất hiện hùng dũng như đã hẹn thì nhiều khả ông sẽ giữ ghế ít nhất đến ĐH 21 năm 2027. Còn nếu vắng mặt hoặc đọc phát biểu qua vedio thì hóa ra những tin đồn “phản động” là thiệt, chắc chắn ông đang lâm nguy.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



