Nói đến đây thì mọi người sẽ bảo cái này dễ quá, bởi vì bây giờ cuộc sống ở Việt Nam cũng cao, đầy đủ như ở Úc, hoặc còn hơn, vậy có gì khác biệt đâu. Nhưng mình ở Úc đã đủ lâu để quan sát nhiều mảnh đời, những va đập thách thức trong cuộc sống, không ai giống ai nhưng không thể nói là dễ dàng.
Nhớ có ông sồn sồn mới sang Úc đã phán rằng: người Việt bên này toàn làm neo, đổ bô, những việc linh tinh...”tôi khinh bọn chúng”. Đệt mẹ thằng rồ, nó tưởng ở Việt Nam nó móc túi, cướp giật, lừa đảo có được chút tiền nên lên mặt.
Vì nó điên nên dễ làm mọi người để ý. Mới đây nó khoe đã đi làm, chẳng cần hỏi cũng thừa biết gọi là làm cho vui chứ ngữ này thì được trò trống gì. Làm kiếm $10k/năm, 100k/năm hay 500k là khác nhau một trời một vực. Nhìn cái mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng là hiểu, làm không đủ tiêu cho gia đình, tức vẫn phải móc “thịt” ra ăn, cứ cho là còn rất nhiều “lương khô”.
Những người như thằng cha này rất đông, đại khái là lắm tiền, mang tiền từ Việt Nam sang chứ không kiếm chác được gì từ Úc. Cũng không thiếu những người Việt rất thành công, là Luật sư, bác sĩ, doanh nhân, rồi tham gia vào guồng máy quản trị của đất nước khi giữ các chức vụ trong các đại công ty, tập đoàn lớn, làm Nghị viên, Nghị sĩ, Dân biểu.
Họ đều là người Việt mũi tẹt, da vàng, con rồng cháu Lạc. Có gì khác nhau giữa hai loại người này không? Khác nhau là cái đầu, giữa mạnh mẽ, ý chí, nghị lực và thụ động, lười biếng, chờ đợi; giữa mưu nhiều, nói nhiều với một bên là hành động và hành động quyết liệt.
Không chỉ chuyện người lớn, tụi trẻ cũng vậy. Du học sinh thời 30 năm trước làm nhiều, cỡ 50 giờ/ tuần (như cá nhân mình), còn du học sinh bây giờ làm ít, trung bình 10 giờ/ tuần. Hai con số chênh lệnh đó tất yếu dẫn đến những kết quả rất khác nhau.
Cũng tại hoàn cảnh thôi. Những thành phần mang tiền qua Úc tiêu thì ở Việt Nam họ đã thuộc về đẳng cấp chỉ việc ngồi gãi d. ăn tiền, đâu còn vất vả như tầng lớp công nông; con cái họ được nuông chiều cơm bưng nước rót có bao giờ đụng chân tay việc gì. Những loại như thế mà sang Úc thì rất khó hòa nhập.
Làm người Úc đâu phải chỉ là giấy tờ, dù hết sức gian nan, nó vẫn chỉ là vỏ bề ngoài. Còn về thực chất, phải là tìm được niềm vui trong cuộc sống, trong đó phần quan trọng là việc làm ổn định. Có việc làm, quý vị mới có bạn đồng nghiệp, khách hàng, đối tác làm việc, các mối quan hệ để có thêm trao đổi thông tin kiến thức xã hội, chung vui các sở thích trong cuộc sống. Bằng không, quý vị vẫn tiếp tục chân chưa chạm đất, lơ lửng trên không trung mãi mãi.
Cần hiểu rằng chưa kinh nghiệm, kỹ năng, quan hệ, ai ngu mà đi trả lương cao, vì thế làm ít sẽ không đủ chi tiêu nên phải làm nhiều, chí ít 40 giờ/ tuần. Muốn làm tướng thì phải làm lính, muốn lương cao thì phải chịu thấp một thời gian, không có cách nào đốt cháy giai đoạn được. Khi mức lương được cải thiện, sự lựa chọn sẽ dễ dàng hơn, hoặc giảm giờ làm để có thêm thời gian vui chơi, hoặc giữ nguyên giờ làm thì thêm thu nhập.
Mình là người trong cuộc nên biết cái khó là ủ mưu nhiều quá, lúc nào cũng bồn chồn đứng lên ngồi xuống, đầu óc không yên ổn để làm được việc gì. Để vượt qua khó khăn, lời khuyên là hai chữ resilient (bền bỉ) và consistent (nhất quán).
Rồi quý vị sẽ trở thành người Úc yêu nước Úc và hạnh phúc viên mãn với cuộc sống mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Mời bạn nhận xét