Điều kỳ lạ là mảnh đất rộng gần bằng lãnh thổ Việt Nam này lại là nơi con người tìm đến cuối cùng, vào khoảng năm 1200-1300, tức là mới hơn 700 năm!
Tương truyền cặp uyên ương Kupe và Kuramarotini, giống như Lạc Long Quân và Âu Cơ đã đặt chân đầu tiên đến vùng đến phía Nam xa xôi, khí hậu lạnh. Sau một đêm, Kura tỉnh giấc và nhìn thấy một dải mây trắng kéo dài trên chân trời.
Chiều ý vợ, Kupe đặt tên lãnh thổ đảo Bắc và đảo Nam là Aotearoa, theo tiếng Maori nghĩa là vùng đất mây trắng dài. Về sau người da trắng mới gọi đây là New Zealand.
Kupe và Kuramarotini say sưa với vẻ đẹp hoang dã, nơi có nhiều rừng rậm, nhiều loài chim kỳ lạ hòa tiếng hót với những dòng suối róc rách. Kura không sinh ra một trăm con như Âu Cơ mà chỉ có được 4 đứa con xinh xắn.
Sau khoảng 10 năm, họ trở về cố hương để kể lại câu chuyện thần tiên và hậu quả là từng đoàn người Hawiki, với sự hướng dẫn của Kupe đã lũ lượt đi tìm về miền đất hứa, xây dựng nên một xã hội phồn hoa ở phía Nam xa xôi của Thái Bình dương.
Vì sao Kupe và Kura lại tìm ra Aotearoa? Theo tương truyền, chàng trai tài ba Kupe con nhà nghèo mà Kura xinh đẹp lại con tù trưởng nên bị gia đình cấm đoán. Để có nhau, họ phải ra đi thật xa. Cũng có khảo dị cho rằng, Kupe vì đuổi theo con bạch tuộc hung ác Te Wheke mà lạc lối đến xứ sở mới.
Khoa học ghi nhận Kupe là một nhân vật có thật trong lịch sử, một số địa danh chung quanh Welington vẫn mang dấu ấn mở đường của ông.
Trở lại chuyến “tuần trăng mật” mười ngày của vợ chồng tụi mình, trải dài cả đảo Nam và đảo Bắc, đến với Queentown, Milford Sound, Glenorchy, Arrowtown, Rotorua, Tawharanui, Auckland...có gì lạ không?
Có nhiều chứ, trước hết là cảnh đẹp tuyệt trần, là màu xanh ngọc bích của hồ và xanh thẳm của núi. Người Maori không quan niệm bạn là người tỉnh nào hay huyện nào mà là bạn từ ngọn núi, con sông nào? Bởi vì sông, suối, núi lửa, núi tuyết...đều có tâm linh gắn bó với tâm hồn mỗi con người.
Đất nước gọi là kiwi mà mình và bà xã không được ăn trái kiwwi nào vì không đúng mùa, kể cả chim kiwi cũng không thấy, nghe nói loài chim này còn rất ít. Loài thú biểu tượng của New Zealand bây giờ có lẽ là cừu khi số cừu 25 triệu gấp 5 lần dân số con người.
Buồn cười cừu ở New bé xíu chứ không bự con như cừu Úc, bà xã mình bảo chỉ bằng phân nửa. Bò cũng bé như bò Việt Nam. Người cũng vậy, khá nhỏ nhắn mặc dù theo số liệu thống kê thì cũng ngang ngang với người Úc. Đặc biệt người Maori cũng không đồ sộ như “dân đảo” mà mọi người vẫn gặp.
Nữa, chim của New cũng bé, không giống như chim bên Úc. À quên, trước khi đi mình coi thông tin du lịch thì người ta khuyên không nên so sánh người New với người Úc, chắc cũng giống như so bì người Tàu với người Việt là một cách nói không lịch sự.
Đồ ăn bên New cực ngon dù là burger, đồ biển, thịt bò, cừu...giá phải chăng. Táo bé thôi nhưng cứng, giòn, thơm. Cherri loại vàng không to như cherri Tasmania nhưng ngọt thanh tao rất thích. Cửa tiệm kem nhan nhản và rất ngon.
Người Việt bên New chỉ có khoảng 10,000 người. Các bác từ thời vượt biên bằng thuyền hầu như đã tái định cử ở Úc hoặc các nước nên người hiện nay chủ yếu có nguồn gốc “Việt Cộng”. Nhà hàng Saigon kingdom bên bở hồ Wakatipu rất nổi tiếng ở Queentown. Tụi mình được trò chuyện ấm áp thân tình với một đồng bào là chủ nhân hàng thực phẩm Á Châu tại Manukua, ngoại ô Auckland.
Ấn tượng nhất là chuyến đi thăm làng người Maori ở Rotorua. Đến nơi bạn sẽ kinh ngạc với mùi trứng thối của lưu huỳnh phun lên thành khói nghi ngút từ các ngọn núi lửa vãn đang hoạt động âm ỉ. Văn hóa Maori thực sự đặc sắc thể hiện qua màn trình diễn âm nhạc điêu luyện. Văn hóa Việt Nam có đặc sắc không? Theo mình là không, hoặc nếu có thì cũng không còn lưu truyền được gì. Tuy nhiên, những ngôi nhà của người Maori khi xưa còn nhỏ và xiêu vẹo hơn cả nhà tranh vách đất của dân ta. (ảnh)
Một kinh nghiệm khi thuê xe. Xe của mình thuê gần như mới tinh, mới chạy 3000 cây nhưng khi chạy từ Auckland đi Rotorua đến tốc độ khoảng 90km/ giờ trở lên thì cứ thấy tay lái tun bần bật, bồng bềnh. Khi xem lại tên xe Cherry thì mới hóa ra đây là xe của Trung Quốc. Đúng là hú vía với hàng Tàu.
Khi tụi mình đến Arrowtown thì đã đi thăm bảo tàng và khu định cư của người Tàu sang đào vàng từ gần 200 năm trước. Nhưng ngôi nhà hết sức đơn sơ, có nhà xây từ một cái hang đá, chỉ là thêm cánh của bằng gỗ. (trong ảnh)
Theo giới thiệu, một người thợ đào vàng từ Trung quốc có thể kiếm được trung bình NZD 77/năm, chi tiêu 1/3 và tiết kiệm 2/3. Vào lúc đó ở quê nhà Quảng Đông thì mức thu nhập chỉ vào khoảng 10-12 đô New/năm vì thể mọi người đổ xô sang.
Câu hỏi là tại sao sau khi chiếm được Aotearoa, người Maori không đi bước nữa sang Lục địa Úc mênh mông, trong khi bờ đông đất đai màu mỡ chỉ cách eo biển Tasman không xa? Ngược lại, Thổ dân Úc đã đến Úc trên 60,000 năm sao không phát hiện ra New Zealand mà phải chờ người Maori ? Đây là những bí ẩn của lịch sử.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Mời bạn nhận xét